So It is (vài thứ thoáng qua)

Tôi đoán là mình sẽ thích những ngày mưa hơn ngày nắng bởi vì tôi thích cảm giác được gột rửa mọi thứ và tôi chỉ-thực-sự nghĩ được một cái gì đó có vẻ là một – mạch – suy nghĩ -thực -sự vào một ngày mưa. Hơn nữa ngày mưa thường có tin nhắn !
Ý tôi là dẫu không có tin nhắn, những ngày mưa thường tác động nhiều đến tôi hơn. Tôi không chịu được thành phố khi mình không tìm được cảm giác an toàn, tôi thích mở cửa sổ vào những ngày nắng, để nằm và ngắm không khí, nhưng gần đây mỗi khi nắng lên, không khí đặc quánh bụi bặm dù cố gắng phớt lờ nhưng tôi luôn cảm thấy chán ghét, chán ghét tới cùng cực. Thật dễ chịu khi biết rằng, một cơn mưa rơi xuống sẽ đem theo đám bụi và trả lại sự thinh sạch.
Đó có lẽ cũng là lý do tụi tôi hay đi vào rừng. Ngoài việc tôi yêu màu xanh ra thì tôi còn thích sự tĩnh mịch biệt lập của chốn u nhã. Tôi ít khi đi ra ngoài nên thường thấy kinh ngạc trước sự phát triển của vành ngoài đô thị, hoặc ở những nơi trước kia là đất trống thì nay là những toà nhà cao và nhiều phòng kinh khủng. Con người có lẽ ngoài việc muốn được an toàn trong một chốn trú thân nào đó đã rời bỏ thiên nhiên để sống trong hang, rồi dần dần đánh đổi, thoả hiệp để được sống trong những chiếc hộp tiện lợi.
Khi nhận được tin nhắn tôi thường nghĩ về những ngày tụi tôi đi dạo trong rừng, tôi, có nhiều lần đã từng nghĩ sẽ chẳng thể nào quên được những cuộc nói chuyện hoặc là về vài quyển sách đang đọc dở, hoặc là về âm nhạc hoặc là về bất cứ thứ gì có thể nêu lên quan điểm. Tôi đã từng nghĩ những thứ thú vị như vậy sẽ khiến tôi nhớ và thích thú khi nhắc lại, nhưng đáng kinh ngạc là tôi chẳng nhớ gì. Tôi đoán đó là cách mà não tạo ra cơ chế bảo vệ một con người. Để khiến họ không quá chìm vào điều gì đau thương hoặc không đáng nhớ một cách mãi mãi, dù có thể cả những niềm vui. Ta có thể tạo ra những niềm vui khác nhau và nên quên bớt chuyện cũ.
Thật vui khi nhận được điều gì đó khiến ta có cảm giác được tồn tại trong kí ức của ai đó.

(một bức tranh của Botticelli họa sĩ tôi yêu thích và đã được ngắm tận mắt những tác phẩm của ông, người mà tôi cho rằng không ai có thể vẽ những bông hoa ly đẹp hơn)

img_4948

Advertisements

28/12/2018

Đôi dòng nhân năm mới sắp đến và sinh nhật cũng vừa qua đi.
Năm nay là năm có khá nhiều biến động trong cuộc đời tôi nhưng tôi không nhớ gì nhiều. Việc ghi “nhật ký” dưới dạng status trên Facebook sẽ nhắc tôi nhớ lại năm sau của mình như thế nào, suy cho cùng một năm qua đi nhanh không tưởng như năm nay khiến tôi bối rối. Vài bài viết của tôi ở blog này nhắc tôi nhớ mình đã từng tan vỡ ở một thời điểm nào đó, đầu năm? giữa năm? dù tôi không thực sự nói ra.

Vậy mà vèo một cái, những mảnh vỡ đó gần như không còn chút ảnh hưởng nào tới tâm trí của tôi nữa. Nếu nói vậy không có nghĩa là tôi không nghĩ về nó, tôi có! Tôi vẫn nhắc mình về chuyện đó, nhưng giờ đây khi mọi thứ đã thực sự qua đi, nhìn nhận lại dưới con mắt của người ngoài cuộc khiến cho mọi việc trở nên gần như là nực cười.
Tôi vẫn biết bản chất của mình là người lạnh lùng, tôi không quan tâm nhiều đến người khác, tôi có tính sợ những cuộc tranh luận, những nổi cáu và những tính cách mạnh trấn áp người khác, xung quanh tôi toàn người như vậy cả, có lẽ vì vậy tôi nhún nhường và thỏa hiệp để được yên thân. Có lẽ vì vậy tôi thực sự chẳng biết mình cần gì và làm gì một cách quyết liệt ngoài việc yêu 2 đứa con của tôi, và những tình cảm trìu mến với ông chồng quá hiểu tính tôi tới nỗi để cho tôi vui vẻ chúng tôi bỡn cợt với nhau, khi tôi đỏng đảnh anh thường bỏ qua như một sự tầm phào khó ở của gái mới lớn.
Tôi luôn là người thụ động, mặc dù thường người khác sẽ nghĩ ngược lại, tôi cũng nhỏ nhen và nhiều hoài nghi.
Vào ngày sinh nhật lần thứ 35 của mình, tôi lên lịch chạy Half marthon 21km đầu tiên trong đời để ghi dấu ấn của một năm nhưng tôi vẫn chưa làm được và tôi vẫn định sẽ làm, có lẽ là tới ngày đầu tiên của năm mới đây. Năm nay tôi cũng đọc không nhiều sách, có lẽ là ít nhất trong vòng 5 năm trở lại, đầu năm tôi khá hào hứng và rồi tôi để tuột mất sự hứng khởi đó, dường như sách vở với tôi chẳng còn mang nhiều ý nghĩa. Mấy cuốn gần đây nhất khi tôi sờ vào đều có vẻ nhạt nhẽo, câu chữ chạy lung tung cả, giống như khi tôi viết vài dòng buồn tẻ, rời rạc này về một năm trong đời của mình. Tôi chưa lên sao hỏa, cũng chẳng chinh phục đỉnh cao nào, thậm chí cũng không buồn đi làm nốt. Tôi đang ở trong những giai đoạn đẹp và kì lạ nhất của đời mình. Mọi thứ đều hoàn hảo, trừ tôi.

About timeline (27/8/2018)

Hôm qua trời mưa suốt từ chiều vào giờ ai cũng xuống quýt đi đón con và dừng lại vào giờ ăn cơm tối, rồi mưa rào suốt đêm. Sáng nay gió mùa về, se sẽ lạnh và bầu trời thì thấp, âm u, xám xịt như mắc trên mấy toà nhà cao tầng của thành phố. Thấp tới nỗi mây sẽ rơi xuống trong hình dạng một cơn mưa, vào bất cứ lúc nào.
Tôi đi ra khỏi nhà, áo mưa sẵn trong túi, rồi khi tới gầm cầu vượt, anh lái xe Grab dừng lại mặc áo mưa dù lúc đó chỉ lác đác vài hạt bay bay khó nhận thấy. Tôi cũng giở áo mưa của mình ra mặc và lẩm bẩm: nếu mà trời không mưa thì sẽ hay lắm đây, sẽ thành dở hơi lắm đấy, trong cái câu trời không mưa cũng mặc áo mưa.
Anh tài xế Grab thì bảo: trời này mà mưa là không kịp trở tay đâu.
Ừ thì không kịp trở tay, nhưng cũng không có dịp nào mà trở tay hết, vì trời hoá ra không mưa và không mưa mãi cho tới khi chiều tôi trở về nhà.
Tôi định xỏ giầy và đi ra công viên chạy, nhưng vẫn ngồi đây và viết vài dòng về một ngày đẹp trời như hôm nay, dẫu bầu trời có thật thấp và mưa không kịp trở tay bất cứ lúc nào.
Khu tôi ở không có hoa hoàng lan, trong gió thu se se như hôm nay, mùi hoàng lan sẽ rất dịu dàng, nó là cái dịu dàng của cảm giác nép mình trong lòng ai đó hoặc ngủ trong chăn mỏng, nó là sự vương vấn của việc ta nhớ ra muốn được gần gũi xác thịt với sự ham muốn gần như là u uẩn sau những cuộc nói chuyện dài liên miên bao ngày.
Tôi thường hay nhớ tới cảm giác này mỗi mùa thu về, nhất là những ngày chuyển mùa rõ rệt như hôm nay, sự khác biệt là tôi không còn là cô gái 25 tuổi đêm đi chơi về khuya trong một ngày mưa thu ẩm ướt nữa, nhưng tôi vẫn còn nguyên vẹn cảm giác như khi 25 tuổi, nó có thể được gọi là cuộc du hành thời gian về quá khứ nhờ cảm xúc, giống lời thoaij của nhân vật chính trong bộ phim Song lang tôi mới xem gần đây.
Tôi đang ở trong timeline của tôi: 35 tuổi, mẹ của 2 đứa con, nghiêm túc và hơi nhàm chán. Tôi chạy bộ đều đặn hàng tuần theo lịch vào những khung giờ cố định, tôi, ở một timeline song song như trong phim, 25 tuổi đi chơi về khuya dưới ánh đèn đường ướt loang loáng của một đêm mưa thu và mùi hoàng lan đầu ngõ, chỉ có chung một điểm duy nhất là những cảm xúc ập đến khi thu về, lúc nào cũng thế, 25,26,27 rồi sau này 35, 36,37 tuổi. Những lúc như thế tôi vẫn tự hỏi, mình có lớn lên chút nào chưa, dường như mọi thứ đều ngừng lại từ khi tôi 25 tuổi. Tôi không lớn thêm nữa, tôi ngừng cao, tôi ngừng thay đổi suy nghĩ, ngừng trưởng thành. Giống như trong truyện của Murakami, những con người mãi mãi chỉ sống trong không gian đặc biệt của họ và rồi họ chết đi, hoặc tự chết. Có lẽ ai cũng đã từng chết ở 1 độ tuổi nào đó, ở một timeline nào đó trong đời.
Tôi may mắn vẫn sống ở timeline hiện nay 35 tuổi. Và bây giờ đang ngồi ở cửa với đôi giày chạy đi sẵn, iPod trong tay. Tôi thường nghe đi nghe lại những bài hát hay nhất của pinkfloyd, tôi không biết những người khác thường nghe gì vào độ tuổi của tôi. Tôi đã thích pinkfloyd từ khi còn là sinh viên và bây giờ nó là thứ âm nhạc duy nhất tôi nghe khi chạy bộ. Nó là thứ âm nhạc mang tính gợi mở và dẫn dắt. Tôi thường hay tưởng tượng nhiều thứ mỗi khi nghe họ chơi nhạc và hát. Những đoạn dạo dài, những bản nhạc gần hai chục phút, những câu guitar vắt từ ảo tưởng này sang ảo tưởng khác và thứ cảm xúc hoàn toàn dễ chịu dẫn dắt người ta tới sự hoà hợp gần như là thoát tới một chân trời khác. Tôi nghĩ có lẽ tôi vẫn thường mong tới những điều không thật trong đời nên dễ bị dẫn dụ vào thế giới nhạc họ chơi, hoặc đơn giản họ quá giỏi trong việc truyền cảm hứng những trải nghiệm trong việc tìm đến những thứ tươi đẹp ở một thế giới nào khác cho người nghe. Tôi vẫn muốn kể về việc tôi bắt đầu chạy như thế nào khi tôi còn có thể nhớ được cặn kẽ từ ngày đầu. Nhưng chắc sẽ viết lại vào lúc khác.
Hôm trước tôi ngồi đọc lại những bài viết của mình từ những ngày đầu, tôi nhận thấy mình luôn cố muốn lý giải chính bản thân mình, luôn muốn biết timeline của đời mình là ở đâu, nhưng hình như tôi đều làm lẫn lộn cả, lúc ở đây, lúc ở nơi khác, tôi thường nhớ lại chuyện quá khứ và cho rằng mình vẫn như vậy, có lẽ tôi chưa bao giờ ở trong thế giới sau 25 tuổi, hoặc tôi luôn muốn sống ở đó, hoặc tôi chẳng bao giờ muốn lớn lên, nghiêm túc với cuộc đời mình, hay có thể tôi thậm chí chẳng biết được mình muốn gì và làm gì với cuộc đời mình. IMG_2252

Sáng sang thu (15/9/2018)

Sáng nay tôi tỉnh dậy muộn, khi tôi thiếp đi là 3h sáng, nằm sai tư thế khiến cho cặp chân hơi là lạ, hoặc có thể do tôi đã chạy trên nó quá nhiều suốt hơn một tháng nay.
Tôi mở cửa ban công, cái vẻ dịu dàng trong vắt của một cơn nắng ban mai vàng tươi, sáng rỡ lẫn trong cái se lạnh của tiết trời thu khi mà cơn nóng giữa trưa chưa ập tới khiến cho tôi có cảm giác nao lòng. Nó gần như là một cơn choáng váng, nó là tổng hợp của đủ thứ giác quan, mùi vị, cảm xúc và nỗi nhớ, một nỗi nhớ gì đó bao năm tôi không cắt nghĩa được mỗi lần tiết trời vào thu. Thật lạ là thứ cảm xúc đó luôn mang lại cảm giác dễ chịu đồng thời ưu tư một cách màu mè. Phải, mày đã ở đây rồi, mày đang cần được yêu đương, được lãng Mạn và chiều chuộng hoặc vuốt ve, có vậy thôi. Không có gì là phi lí với cảm giác chết tiệt này cả. Nó dâng lên cả ham muốn được ngồi một mình nhấn nháp một li rượu ngay cả lúc sáng sớm. Ngồi đó với đám lá cây xanh xào xạc và thấy mọi sự lãng nhách, mọi thứ khác thật mỉa mai theo cách cuộc đời cứ khiến người ta phải tỏ ra hay ho trong mắt người khác theo đủ thứ nhặng xị kinh lên được. Một cơn thèm được yêu đương kèm với sự khinh ghét yêu đương song hành với nhau.
Tối qua tôi ngồi uống một ly rượu vang với một đĩa xúc xích rồi đọc sách và đi ngủ. Cái êm ái của một li rượu vang khiến giấc ngủ diễn ra không mộng mị dẫu là sau 3h sáng.

27/7/208

Tối hôm trước tôi nằm mơ thấy người yêu cũ, thật là một giấc mơ lạ lùng.
Ở đâu đó, tôi đang đi sang đường trên những lằn ngang cho người đi bộ, bỗng thấy có người bước bên cạnh, tôi ngẩng đầu lên và thấy anh mỉm cười, anh nắm tay tôi, tựa đầu tôi vào vai anh và dắt tôi qua đường. Một cảm giác dịu dàng rung động êm đềm theo tôi tới tận ngày hôm sau.
Khi tôi tỉnh dậy, ngay lập tức tôi nhớ lại giấc mơ ấy, tôi cũng nhớ thêm một ngày rất nắng, anh đi xe bus theo tôi tới quán rock trên đường Tôn Đức Thắng để chiều lòng tôi, anh bám tay vào chỗ cho người đứng trên xe bus và che chắn cho tôi khỏi va đập với những người xa lạ. Ngày hôm ấy, rất nóng, tôi chỉ nhớ có thế, anh hôm đó rất giận tôi vì tôi luôn thích làm theo ý mình, giao du với các bạn nghe rock xa lạ một cách điên rồ, nhưng tôi thường ương bướng như vậy và chẳng có cách nào ngoài việc hoặc là mặc kệ tôi hoặc là đi theo tôi.
Lâu nay mọi việc cứ diễn ra êm đềm với cuộc sống của tôi. Vài thứ cám dỗ nho nhỏ, như việc mua một cái váy, một đôi giày, một vài cuộc hẹn hò thực ra sẽ chẳng bao giờ diễn ra hoặc chẳng biết năm nào sẽ diễn ra, những thứ đó, nhiều khi làm tôi vui kiểu rất tầm thường.
Tôi mới đọc xong 3 bộ tiểu thuyết của Kim Dung, hầu như năm nào cũng hoặc là Tiếu ngạo Giang hồ, hoặc là Thiên long bát bộ, Thần điêu đại hiệp… giả sử suốt đời sống trên đảo, chắc tôi chọn toàn bộ sách của Kim Dung để đọc từ năm này qua năm khác, không chán. Tôi nghĩ người ta hành xử không khác mấy trong truyện Kim Dung đâu, con người đó, thực ra đều dễ hiểu chẳng có gì phức tạp, sự phức tạp là thứ người ta hướng tới để che đi cái trống rỗng vô nghĩa mà họ tự thấy bên trong mình. Nói như nào nhỉ, họ tự làm cho mình có giá trị hơn bằng những thứ phù phiếm, còn thật ra, sống đơn giản đúng như mình có mới thật là khó.
Lâu nay tôi cũng sống đơn giản kinh lên được, không nghe nhạc, đọc ít sách, thi thoảng chụp ảnh còn lại dành thời gian theo dõi vài thứ trên Facebook, vì thế rất vui, vui theo kiểu vô thưởng vô phạt, nhưng kệ, đời là mấy đâu.
Tháng 10 này tôi sẽ tham gia một giải chạy, tôi đăng kí mức 5km, tức là mức thấp nhất của giải và đặt mục tiêu cho mình sẽ hoàn thành nó trong 30p. Tôi sẽ lặn tiếp 3 tháng để tập trung luyện tập, nào thì lại cùng sống đơn giản thôi.IMG_7958

8/3/2018

Chào năm mới!IMG_0962
Tôi vẫn nghĩ mình nên viết gì đó nhân dịp một năm mới đến và hôm nay mới có dịp viết.
Cách đây 1 tháng cũng vào tầm 9h sáng như hôm nay tôi gặp vấn đề với cơ thể của mình, tôi bị một cơn đau lưng trầm trọng tới nỗi không đứng lên được nữa ngay khi chỉ tích tắc trước đó thôi tôi còn vừa tưới mấy chậu hoa bên ban công cạnh bếp. Tôi phải gắng gượng lắm mới đi được vào phòng nằm. Tôi nằm đó và cố suy nghĩ xem mình đã làm gì sai? Nhưng nghĩ mãi tôi vẫn chẳng thấy mình làm gì sai cả. Tôi vẫn hoạt động như mọi ngày, không có gì khác. Mọi chuyện xảy ra đột ngột như thể cột sống tôi tự nhiên quyết định nó sẽ không chống đỡ cho cơ thể nữa, nó đã quá chán phải làm việc rồi và nó nghỉ. Lúc đó tôi không biết nó sẽ nghỉ tới bao giờ. Tôi lo lắng, tất nhiên! Tôi xem lịch và nhẩm tính rằng còn 5 ngày nữa là tới kì kinh của tôi. Rất có thể, tôi hy vọng có thể đó sẽ là một cơn ách tắc (trước khi kì kinh đến) nào đó trong người của mình khiến nó tác động tới cột sống và khiến tôi bị đau.
Từ trước tới nay tôi vẫn là người mạnh khỏe tôi nghĩ vậy, tôi luôn chú trọng tới việc vận động cơ thể, nếu một quãng đường ngắn có thể đi bộ được tôi luôn chọn cách đi bộ, xa hơn chút thì tôi chọn cách đạp xe đạp. Hàng ngày tôi lên xuống cầu thang nhiều lần và đi lại luôn. Tôi cũng không ăn nhiều thịt mà thích rau xanh, tôi là một con nghiện rau xanh. Tới tuổi tôi, tôi chú trọng tới việc giữ gìn vóc dáng hơn một chút. Đẹp thì không có gì phải hối hận nếu hy sinh vài món chiên xào.
Tôi đã sống lành mạnh như vậy tại sao tôi lại gặp phải chuyện này?
Trong khi nằm chờ cơn đau qua (và nếu nó không qua thì tôi sẽ tới bệnh viện để khám xét), tôi đã nghĩ mình không có quá nhiều điều luyến tiếc trong đời này. Và chỉ thực sự tiếc nỗi đã không đi nhiều hơn, đến nơi này, nơi kia và khám phá những vùng đất mới.
Tôi không muốn nói quá nhiều về chuyện này như thể tôi đang hấp hối vậy. Sau 2 ngày đình công, cơ thể tôi ổn định trở lại và tôi lại hoạt động bình thường. Tôi hứa với mình là sẽ tới bệnh viện để chụp phim x quang xem cột sống của tôi có vấn đề gì. Nhưng rồi tôi vẫn chưa làm như người ta vẫn thường cư xử như vậy, hứa hẹn lúc khó khăn và quên phắt khi mọi việc tốt đẹp.
Hôm nay ngày 8/3
Tôi đang đứng ở cửa sổ nơi tôi đặt cây lựu đang nở hoa mà tôi mới mua mấy ngày trước để vừa hút thuốc (một điếu thuốc lá còn sót lại trong túi áo khoác lạnh từ mùa đông năm ngoái) vừa nhai kẹo cao su và viết những dòng này. Thi thoảng có những lúc tôi thấy vui quá, hay buồn quá tôi hút thuốc. Nhưng hôm nay tôi chẳng có tâm trạng nào trong hai tâm trạng đó. Tôi chỉ thấy trống rỗng, như thể lồng ngực tôi mở toác ra và trong đó chẳng có gì. Đêm qua nửa, đêm tôi tỉnh dậy tôi thấy mình đang khóc và tôi sờ thấy khối trống rỗng đó. Nó sừng sững trong không khí, tôi thấy việc thở cũng khó khăn quá. Và tôi không thể nghĩ được gì cả, rồi tôi lại nhanh chóng ngủ thiếp đi. Có những lúc tôi tưởng mình có thể đương đầu với tất cả mọi việc trong đời, tôi đã thực sự nghĩ vậy. Nhưng thật ra chuyện đó chẳng bao giờ đúng, ta thề sẽ không làm lại chuyện này, chuyện kia rồi ta vẫn làm, ta tưởng sẽ không bao giờ còn đau khổ hay u hoài về thứ này hay thứ khác nữa nhưng ta vẫn phản ứng như vậy mỗi khi nó xảy ra. Tôi nghĩ: ừ, vậy đấy, thật may ta vẫn còn là con người và ở một khía cạnh nào đó ta mừng là ta vẫn còn thấy mình mẫn cảm.
Chiều qua tôi đi dưới đường nhìn lên cửa sổ nơi tôi hay đứng, một căn phòng tràn thứ ánh sáng le lói mỗi khi chiều tà hắt sáng vào qua khung cửa. Tôi hay đứng đó cạnh chiếc đồng hồ cổ và tắm mình trong một trong những thời khắc bi ai nhất trong ngày đó để chẳng suy nghĩ gì. Tôi nhìn thấy những đốm đỏ lập loè của những bông lựu đang đơm đầy cành. Ừ thì cứ đầu hè hoa lựu vẫn nở đấy thôi, chừng nào nó còn mang kiếp lựu.

17/1/2018

#doinhekhonkham
Mùa đông năm nay dường như kéo dài bất tận. Một chu kì khép kín với những ngày mưa phùn dai dẳng, những trận gió mùa buổi chiều bàng bạc ào đến trút vài lượt lá khô đem theo cơn lạnh tê tái, đường phố xao xác và những ngày rét buốt hanh nẻ bờ môi. Người ta nói về một kỉ băng hà mi ni sắp tới hoặc nàng nghĩ: nó đã thực sự ở đây rồi.
Buổi chiều, nắng tràn lên lúc nàng lái xe trên xa lộ, gió thổi qua cửa kính đang hạ xuống vài phân. Nàng luyến tiếc vài cơn bừng nắng nhẹ đã cứu rỗi người ta sau hai ngày lép nhép. Nàng đi giữa những chiếc xe tải bấm còi hơi rền rĩ. Trong xe, hệ thống audio chỉ phát duy nhất một bài hát nàng mở từ điện thoại, phát đi, phát lại. Một nỗi cô đơn xâm chiếm nhẹ suy nghĩ của nàng. Nàng nhìn những cây đèn đường cao vút thẳng tắp, những bụi cỏ tranh, lau đã úa mọc bên đường xơ xác và hoang vu. Nàng có cảm giác như trong một chiều cuối năm rất đỗi bàng hoàng. Một cơn lạnh giá len qua tim nàng, nàng đang vô định giữa sự mừng rỡ của cái cảm giác nghỉ ngơi vài ngày bên người thân và sự bất an của nỗi cô đơn không rõ ràng. Và cả những bâng khuâng.
Gần đây nàng không muốn chia sẻ và mong ai hiểu mình nữa. Nàng ưa những cuộc nói chuyện phiếm cùng anh hay với đôi người bạn thân thuộc. Nàng đã hiểu ra, càng những điều đơn giản càng khó diễn đạt bằng lời, bởi lẽ khi nói ra nghe có phần ngô nghê và ngốc nghếch. Giữa những cơn vui, chẳng ai muốn nghe một điều giản dị thật lòng.
Nàng muốn thấu hiểu hơn về chính mình, nhưng dường như việc đó cũng chẳng dễ dàng gì.
Có những đêm nàng ngồi đọc sách khuya và lắng nghe bên cửa sổ tiếng gió lùa lạnh lẽo, tiếng mèo gào sầm sập mái nhà, những ngón tay nàng cầm sách trắng bệch dưới ánh đèn vàng. Và chợt nàng thấy cuộc sống của nàng trôi qua đôi lúc chậm rãi đến không tưởng. Nàng đã có những khoảng lặng dài đằng đẵng, quãng nghỉ ngắn của nàng đã kéo dài 7 năm. Nàng nhớ tới những khoảnh khắc hạnh phúc mà nàng đã giữ cho riêng mình: ánh nắng rọi qua căn phòng lắp cửa kính, xào xạc trên sàn nhà. Nàng nằm cho khuôn mặt mình đúng vào ô nắng đó, cơn ấm nóng lan tỏa trên mặt, cổ, bụng và đôi tay…những hạt bụi bốc nhẹ ngược theo ánh nắng trong không khí. Nàng quay đầu, mở to mắt nhìn lên những bông hồng đung đưa mềm mại, thời gian đã dừng lại trên chiếc đồng hồ treo tường lâu không lên giây và đám lọ cắm hoa bằng sứ, thủy tinh nằm bất động trên chiếc bàn bán nguyệt khảm trai. Hay những buổi chiều vào thời khắc ngoài đường mọi người đang trở về nhà, cái uể oải của một cơn nhớ nhà không rõ ràng khiến nàng cô độc kinh khủng. Nàng
đứng bên cửa sổ nhìn sang những ô cửa khác từ một chung cư đối diện, tìm kiếm dấu hiệu của một cuộc sống thực đang trôi đi trong mắt nàng. Nàng đã tự nhủ với mình, chính lúc này đây nàng sẽ sắp xếp lại những suy nghĩ của nàng, nhưng rồi nàng lại lần lữa, để cho cơn dối chính mình ào đến. Tiếng còi xe dưới đường vọng lên thiếu kiên nhẫn và sôi động. Trong thành phố bụi bặm, đông đúc này, nơi nàng sống luôn khiến nàng nghĩ nó là một ốc đảo riêng biệt tuy không phải không có những khiếm khuyết khiến nàng đôi lúc phiền muộn. Nhưng nàng vẫn thấy nó xứng đáng để nàng yêu vô điều kiện. Nàng hài lòng và ích kỉ với hạnh phúc cỏn con đó của mình. Nàng biết cuộc sống vẫn cứ thế trôi đi, nhanh hay chậm là ở trong lòng nàng, nặng hay nhẹ là cái cách nàng mang cuộc đời này trong suy nghĩ của nàng. Nhưng chậm một chút sẽ dễ lắng nghe hơn và vì thế có những lúc “đời nhẹ khôn kham”